Vò nước suối


Gửi các bạn đoàn Bun 71 một câu chuyện thiền dưới đây!

Đọc đến đoạn cuối, lại nhớ đến câu chuyện kể rằng có một vị hòa thượng tu gần thành chính quả rồi nhưng bị bầy chim bay đến làm tổ trên đầu vị đó, quậy phá quá nên vị đó đã tức giận hất đổ tổ chim đi và mắng mỏ chúng, kết cục thành con chim tu hú!
Lại nhớ lời dạy của vị Phật một lần nói với tôi rằng con đang tu nên luôn luôn nhớ rằng mình lúc nào cũng bị thử thách thì tâm lắng lại, không còn sân si!
Làm tâm lắng lại, không còn sân si, sống an vui cũng là cách thức giữ gìn sức khỏe, không làm bạn tổn thọ.
Cuối năm rồi, trước khi bước sang năm mới, xin các bạn hãy lắng lòng lại, chuyển hóa mọi khổ đau, mọi giận hờn, mọi khúc mắc và cả những hoài nghi chưa gỡ ra được thành những đồ cũ bỏ lại phía sau, bước sang năm mới, bắt đầu tuổi ngoài 60 như là bắt đầu cuộc đời mới, lòng nhẹ nhàng, thanh thản.
Chúc các bạn đón năm mới vui vẻ và hạnh phúc!
Thân ái,
NHNguyên

 

Vò nước suối

Hôm ấy đạo sư có việc ở một làng quê hẻo lánh và đưa đệ tử đi theo. Cả hai đều cuốc bộ. Dọc đường, đạo sư bảo đệ tử tạm nghỉ chân dưới một tàn cây xanh um, như cái dù lớn che nắng trưa chói chang. Cách đó xa xa là một dòng suối nhỏ chắn ngang. Đạo sư bảo: “Thầy khát. Nhờ con lấy giùm thầy chút nước.”

Đệ tử mau mắn xách vò, thoăn thoắt bước tới con suối. Đến nơi, anh tần ngần đứng nhìn dòng nước, rồi nhìn sang bên bờ kia. Bắt gặp một đàn bò còn ướt lông, hiểu ra cớ sự, anh quay lại gặp sư phụ, bộc bạch: “Thưa thầy, người ta mới vừa dắt bò qua suối. Nước bị quậy lên đục ngầu nên con không dám…”

Đạo sư ôn tồn: “Được con. Vậy mình chờ một chút.”

Khoảng mười lăm phút sau, đạo sư bảo: “Lấy nước đi con!”

Đệ tử sốt sắng xách vò trở lại bờ suối. Anh thấy nước bớt đục hơn, nhưng vẫn chưa thể dùng được. Lập tức quay về chỗ sư phụ, anh áy náy nói: “Thưa thầy, cũng chưa uống được đâu ạ.”

Đạo sư mỉm cười: “Không sao, con. Mình chờ thêm chút nữa.”

Rồi ngài xếp bằng, hai bàn tay để lên lòng, sửa dáng cho thẳng lưng, lim dim đôi mắt, yên lặng dưỡng thần dưới bóng râm của tàn cây.

Khoảng nửa giờ sau, đệ tử ấy trở lại bờ suối. Bây giờ nước đã trong veo, có thể nhìn thấu lớp sỏi dưới đáy. Anh rón rén bước xuống để khỏi khuấy động, và cố lựa chỗ tốt nhất để múc đầy vò nước mát mang về dâng thầy.

Đạo sư đón lấy cái vò, nhìn vào rồi bảo: “Con xem. Làm thế nào con có được chỗ nước trong trẻo, mát ngọt này. Thật ra con chẳng làm gì cả. Con chỉ cần kiên nhẫn đợi cho cặn cáu có đủ thời gian để nó tự lắng xuống. Tâm con cũng thế. Khi tâm con nổi sóng, điên đảo, con đừng toan tính cách này cách kia để cố dẹp yên nó. Con hãy cho nó đủ thời gian để nó tự lắng xuống. Nên khi con giận ai, con đừng thèm nghĩ tới họ nữa, đừng ráng tranh cãi hơn thua. Con hãy hướng tư tưởng con sang việc khác. Tốt nhất là con làm thinh, giả mù giả điếc, và kiếm một chỗ mà ngồi thở đều đặn, nhẹ nhàng. Con chỉ tập trung vào hơi thở mà thôi.”

Đệ tử đáp: “Thưa thầy, nhưng thường đang lúc tâm trạng bất bình thì con lại không nhớ được cách để thoát ra!”

Đạo sư gật đầu: “Phải đó con. Thế nên chỉ sau khi mình phạm sai lầm xong rồi thì mới biết là mình sai lầm. Nhưng như thế vẫn còn khá hơn là không nhận ra sai lầm mình vừa mắc phải. Mỗi một trạng huống trong đời tu của con là một bài thi khảo sát trình độ tiến hóa tâm linh của con. Nhưng khi con ở vào trạng huống đó, thì con không hề nhớ là mình đang được thi, đang được thử thách. Đến khi kịp nhớ ra thì con đã thua mất rồi, thi rớt rồi!”

NHN tuyển chọn và giới thiệu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: