Giấy chứng nhận “người”


Tác giả: Úc Thanh

Trên tàu, cô soát vé xinh đẹp cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông đứng tuổi áng chừng đi làm thuê, hạch sách:

– Vé tàu!

Người đàn ông đứng tuổi lục khắn người, từ trên xuống dưới một thôi một hồi, cuối cùng tìm thấy vé, những cứ cầm trong tay không muốn chìa ra.

Cô soát vé liếc nhìn vào tay anh, cười trách móc:

– Đây là vé trẻ em.

Người đàn ông đứng tuổi đỏ bừng mặt, nhỏ nhẹ đáp:

– Vé trẻ em chẳng phải ngang giá vé người tàn tật hay sao?

Giá vé trẻ em và người tàn tật đều bằng một nửa giá vé thông thường, đương nhiên cô soát vé biết. Cô nhìn kỹ người đàn ông một lúc rồi hỏi:

– Anh là người tàn tật?

– Vâng, tôi là người tàn tật.

– Vậy anh cho tôi xem giấy chứng nhận tàn tật.

Người đàn ông đứng tuổi tỏ ra căng thẳng. Anh đáp:

– Tôi… không có giấy tờ. Khi mua vé, cô bán vé cũng bảo tôi đưa giấy chứng nhận tàn tật, không biết làm thế nào, tôi đành phải mua vé trẻ em.

Cô soát vé cười gằn:

– Không có giấy chứng nhận tàn tật, làm sao chứng minh được anh là người tàn tật?

Người đàn ông đứng tuổi im lặng, chỉ khe khẽ tháo giày, rồi vén ống quần lên. Anh chỉ còn một nửa bàn chân.

Cô soát vé liếc nhìn, bảo:

– Tôi cần xem giấy tờ, tức là quyển sổ có in mấy chữ “Giấy chứng nhận tàn tật”, có đóng dấu đỏ của Hội Người tàn tật!

Người đàn ông đứng tuổi có khuôn mặt quả dưa đắng giải thích:

– Tôi không có hộ khẩu của địa phương, người ta không cấp sổ tàn tật cho tôi. Hơn nữa, tôi làm việc trên công trường tư nhân. Sau khi xảy ra sự cố, ông chủ bỏ chạy, tôi cũng không có tiền đến bệnh viện giám định…

Trưởng tàu nghe tin, đến hỏi tình hình.

Người đàn ông đứng tuổi một lần nữa trình bày với trưởng tàu mình là người tàn tật, đã mua một chiếc vé có giá trị bằng vé của người tàn tật…

Trưởng tàu cũng hỏi:

– Giấy chứng nhận tàn tật của anh đâu?

Người đàn ông đứng tuổi trả lời anh không có giấy chứng nhận tàn tật, sau đó anh cho trưởng tàu xem nửa bàn chân của mình.

Trưởng tàu, ngay đến liếc qua một cái cũng không, cứ nhất quyết nói:

– Chúng tôi chỉ xem giấy chứng nhận, không xem người. Có giấy chứng nhận tàn tật thì mới chính thức được coi là người tàn tật, và mới được ưu đãi mua vé dành cho người tàn tật. Anh mau mua vé bổ sung đi.

Người đứng tuổi thẫn thờ. Anh lục khắp lượt các túi trên người và hành lý, chỉ có bốn tệ, không đủ mua vé bổ sung. Anh nhăn nhó nói với trưởng tàu, gần như phát khóc:

– Bàn chân tôi bị máy cán đứt một nửa, không còn có thể đi làm được nữa. Không có tiền, ngay đến về quê cũng không về nổi. Nửa vé này là do bà con đồng hương góp mỗi người một ít để mua giùm, xin ông rủ lòng thương, giơ cao đánh khẽ, nương bàn tay cao quý mà tha cho tôi.

Trưởng tàu kiên quyết nói:

–  Không được.

Thừa dịp, cô soát vé nói với trưởng tàu:

– Bắt anh ta lên đầu tàu xúc than, coi như lao động nghĩa vụ.

Nghĩ một lát, trưởng tàu đồng ý:

– Cũng được.

Một đồng chí lão thành ngồi đối diện với người đàn ông đứng tuổi cảm thấy chướng tai gai mắt, đứng phắt dậy, nhìn chằm chằm vào mắt vị trưởng tàu, hỏi:

– Anh có phải là đàn ông không?

Vị trưởng tàu không hiểu, hỏi lại:

– Chuyện này thì liên quan gì đến việc tôi có là đàn ông hay không?

– Anh hãy trả lời tôi, anh có phải là đàn ông không đã?

– Đương nhiên tôi là đàn ông!

– Anh dùng cái gì để chứng minh anh là đàn ông? Anh đưa giấy chứng nhận đàn ông của mình cho mọi người xem.

Mọi người xung quanh cười rộ lên.

Thừ người ra một lát, vị trưởng tàu nói:

– Một người đàn ông to lớn như tôi đang đứng đây, lẽ nào lại là đàn ông giả?

Đồng chí lão thành lắc lắc đầu, nói:

– Tôi cũng giống anh chị, chỉ xem giấy tờ, không xem người, có giấy chứng nhận đàn ông mới được coi là đàn ông, không có giấy chứng nhận đàn ông thì không phải đàn ông.

Vị trưởng tàu tịt ngóm, ngay lúc ấy không biết phải ứng phó ra sao.

Cô soát vé vội vã giải vây cho trưởng tàu. Cô nói với đồng chí lão thành:

– Tôi không phải đàn ông, có chuyện gì ông cứ nói với tôi.

Đồng chí lão thành chỉ vào mặt chị ta, nói thẳng:

– Cô hoàn toàn không phải là người!

Cô soát vẽ bỗng nổi cơn tam bành, nói the thé:

– Ông ăn nói tử tế một chút. Tôi không là người thì là gì?

Đồng chí lão thành vẫn bình tĩnh, cười ranh mãnh, ông nói:

– Cô là người ư? Cô đưa giấy chứng nhận “người” của cô ra xem nào…

Hành khách xung quanh lại cười ầm lên lần nữa.

Chỉ có một người không cười. Đó là người đàn ông trung niên bị cụt nửa bàn chân. Anh cứ nhìn trân trân về phía trước. Chẳng biết từ khi nào, mắt anh đẫm lệ, không rõ anh tủi thân, xúc động, hay thù hận!

.

Con vịt

Tác giả: Hám Lôi

Một hôm, phu nhân của Trưởng phòng Hậu cần họ Chu đem hai con vịt do người nhà ở dưới quê biếu xuống nhà bếp nhờ ông Triệu – nhân viên nhà bếp – giết thịt hộ.

Ông Triệu nói:

–    Con vịt đực này gầy quá; con vịt cái này lại sắp đẻ, nếu đem giết thịt thì thật là uổng. Chi bằng cứ nuôi ở đây cho chúng ăn cơm thừa canh cặn. Tôi sẽ trông nom chúng giúp chị.

–    Phải, phải. – Phu nhân Trưởng phòng đương nhiên là đồng ý – Mọi việc tôi nhờ cả vào anh đấy!

Ít lâu sau, mỗi tháng ông Triệu đều đem đến nhà Trưởng phòng ba mươi quả trứng.

Tháng này sang tháng khác cứ thế trôi đi.

Một hôm, phu nhân Trưởng phòng nói với chồng:

–     Ông Triệu này quả là không tồi. Lẽ ra, với một con vịt mới đẻ, mỗi tháng ông ta chỉ cần đem mười hay hai mươi quả trứng tới cũng không ai dám chê ít. Nhưng ông ta lại không làm vậy mà đem tất cả tới. Con người thật thà như vậy rất hiếm có. Chẳng phải anh đã nói là phải thay nhân viên thu mua ở nhà bếp hay sao? Hãy để ông Triệu làm việc đó đi.

Một thời gian sau, ông Triệu quả nhiên được nhận chức nhân viên thu mua.

Khi ông Triệu dọn khỏi khu tập thể nhà bếp, việc “chăm sóc” hai con vịt được giao cho Tiểu Đinh.

Sáng sớm, Tiểu Đinh ra mở lồng, cho vịt ăn và nhặt trứng nhưng không thấy quả trứng nào cả. Cậu lật đi lật lại người con vịt để tìm nhưng vẫn không thấy gì.

Một ngày rồi lại một ngày nữa trôi đi như vậy.

Cuối cùng Tiểu Đinh cũng hiểu ra. Cậu tức giận, định đi ngay đến nhà Trưởng phòng để vạch trần bộ mặt của ông Triệu. Nhưng sau đó cậu lại thay đổi ý định.

Cuối tháng, Tiểu Đinh vẫn đem trứng đến nhà Trưởng phòng như thường lệ. Nhưng lần này không phải là ba mươi quả mà là sáu mươi quả!

Tiểu Đinh nói:

–   Vốn dĩ là sáu mươi quả mà.

–   Chẳng phải ông Triệu nói một con vịt là đực hay sao?

–   Không, không, hai con đều là vịt cái.

Buổi tối, phu nhân Trưởng phòng đem chuyện này nói với chồng:

–  Hóa ra từ trước đến nay chúng ta bị cái lão Triệu đó lừa. Xem ra, Tiểu Đinh mới là người thật thà.

Trưởng phòng Chu cho rằng vợ nói có lý. Vài ngày sau Tiểu Đinh được cất nhắc lên thay chức vụ thu mua của ông Triệu.

Lần này, nhiệm vụ “chăm sóc” hai con vịt được trao cho Tiểu Ngải.

Sáng sớm, Tiểu Ngải lại ra mở lồng, cho vịt ăn và nhặt trứng. Nhưng chẳng thấy quả trứng nào cả.

Một ngày rồi lại một ngày trôi đi như vậy.

Tiểu Ngải không thể không đi đến nhà Trưởng phòng để trình bày sự việc.

Kỳ lạ, cùng là hai con vịt, lúc thì đẻ ba mươi quả trứng, lúc lại để sáu mươi quả, có lúc lại không đẻ quả nào. Việc này rốt cuộc là thế nào?

Trưởng phòng Chu liền bắt hai con vịt về nhà nuôi để quan sát.

Một hôm, trong lúc phu nhân Trưởng phòng đang sờ nắn đít con vịt thì người nhà ở quê ra chơi. Trông thấy vậy liền hỏi:

–   Con vịt này làm sao vậy?

–   Tôi sờ xem nó có trứng không?

–   Chị thật là… Đây là hai con vịt đực, tôi biếu chị để giết thịt ăn, sao có thể đẻ trứng được.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: