Hiểu Đời – Tâm sự tuổi già


Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh, nhưng chỉ có hiểu cuộc đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.

Qua một ngày, mất một ngày
Qua một ngày vui một ngày
Vui một ngày lãi một ngày…

Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc và vui sướng là cảm giác và cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.

Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng có coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi. Nếu có người cần bạn giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khoẻ và niềm vui thì tại sao không bỏ tiền ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền, biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đùng làm tôi tớ cho nó.

“Quãng đời còn lại càng ngắn ngủi thì càng phải làm cho nó phong phú”. Người già phải thay đổi cũ kỹ đi, hãy chia tay với “ông sư khổ hạnh” hãy làm “con chim bay lượn”. Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của TUỔI GIÀ.

Tiền bạc rồi sẽ là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khoẻ là của mình.

Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn.
Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một cái, hỏi vài câu là thấy đủ rồi.

Con tiêu tiền của cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền của con chẳng dễ chút nào.

Nhà cha mẹ là nhà của con; nhà của con không phải là nhà cha mẹ.

Khác nhau là thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp. Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.

Ốm đau trông cậy vào ai? Trông cậy con ư? Nếu ốm dai dẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu “cứu bệnh sàng tiền vô hiếu tử”. Trông vào bạn đời ư? Người ta cũng yếu, có khi lo cho bản thân còn chưa xong, có muốn đỡ đàn cũng không làm nổi.

Trông cậy vào đồng tiền ư? chỉ còn cách đấy.

Cái được người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong đời tuỳ thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người ta hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì cho mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn.

Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình “Tỷ thượng bất túc, tỷ hạ hữu dư”, biết đủ thì lúc nào cũng vui “tri túc thường lạc”.

Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt mỏi, tự tìm niềm vui.

Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui.

Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn, tận tâm vì công việc là coi như cống hiến, có thể yên lòng, không hổ thẹn với lương tâm là được. Huống hồ người ta cũng nghĩ cả rồi, ai cũng thế cả, cuối cùng là trở về với tự nhiên. Thực ra nghề cao chẳng bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao.

Quá nửa đời dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui thì sống, việc gì muốn làm thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống để người khác thích hay không thích, nên sống thật với mình.

Sống trên đời không thể vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực, thế nào cũng xong.

Tuổi già tâm không già, thế là già mà không già; tuổi không già tâm già, thế là không già lại thành già. Nhưng xử lý một vấn đề thì nên nghe già.
Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức, ăn uống quá thanh đạm thì khôhg đủ chất bổ, quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ, quá ồn ào thì khó chịu… mọi thứ đều nên “VỪA PHẢI”.

Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn, tham uống…)
Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh…)
Người khôn phòng bệnh, chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống.
Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới chữa bệnh….ĐỀU LÀ MUỘN.

Chất lượng sống người già cao hay thấp chủ yếu tuỳ thuộc vào cách tư duy: Tư duy hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng tư duy hướng lợi để thiết kế cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và tự tin, cuộc sống có hương, có vị. Tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.
Chơi là một trong những nhu cầu cơ bản của tuổi già, hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi yêu thích nhất, trong khi chơi hãy thử nghiệm niềm vui chiến thắng, thua không cay, chơi là đùa. Về tâm lý và sinh lý, người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.

“Hoàn toàn khoẻ mạnh” đó là nói thân thể khoẻ mạnh, tâm lý khoẻ mạnh và đạo đức khoẻ mạnh.. Tâm lý khoẻ mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao tiếp; Đạo đức khoẻ mạnh là có tình yêu thương, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu…
Con người là con người xã hội, không thể sống biệt lập, bưng tai bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong xã hội, thể hiện giá trị của mình đó là cách sống lành mạnh.

Cuộc sống tuổi già nên đa tầng, đa nguyên, nhiều màu sắc. Có một hai bạn tốt thì chưa đủ, nên có cả một nhóm bạn già, tình đẹp làm thêm cuộc sống tuổi già, làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị, nhiều màu sắc.
Con người ta chịu đựng, hoà giải và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình. Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất, quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống như thế nào.

Tại sao khi về già người ta hay hoài cửu “hay nhớ lại chuyện xưa?” Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân ga cuối. Tâm linh cần trong phòng, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tìm lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thủa nhỏ, cùng bạn sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thanh là một niềm vui lớn của tuổi già.

Nếu bạn đã cố hết sức, mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó. Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, quả ngắt vội không bao giờ ngọt.

“SINH – LÃO – BỆNH – TỬ” là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình dấm chấm hết thật TRÒN.

“Hiểu đời – tâm sự tuổi già” của Chu Dung Cơ qua bài dịch của Thanh Dũng.

Nguồn: http://sukien.24h.com.vn/ban-tre-cuoc-song/Hieudoi-l1a1i295.html

VỀ DỊCH GIẢ “TÂM SỰ TUỔI GIÀ”

NTT: Sau khi đăng bài “Hiện tượng lạ về một bài báo ngắn” của Trần Huy Thuận, nhiều bạn đọc muốn biết về dịch giả “Tâm sự tuổi già” Lê Thanh Dũng. Chúng tôi liên lạc với ông THT và được ông cung cấp bản chụp bài phỏng vấn Ts. dịch giả LTD trên báo Khoa học & đời sống. Xin cung cấp cùng bạn đọc:

TS LÊ THANH DŨNG:

HẠNH PHÚC LÀ CẢM NHẬN CUỘC SỐNG

12/10/2010

Ông là tiến sĩ trong ngành bưu chính viễn thông nhưng lại rất mê văn chương và đã có hàng chục đầu sách dịch. Ông hay suy ngẫm và đưa ra những câu triết lý vui vui nhưng sâu sắc. Ông chính là người dịch Tâm sự tuổi già hiện đang được nhiều người chuyền tay nhau đọc.

Câu chuyện về cành hoa hồng

Từ đâu mà ông có bản Tâm sự tuổi già hay như thế?

Tôi được một người bạn ở Trung Quốc gửi cho bản tiếng Trung. Mình đọc thấy hay nên dịch ra rồi gửi cho mấy người bạn thân. Sau đó cứ người nọ gửi cho người kia, rồi nghe nói có báo đăng lại. Tôi cũng không ngờ bản dịch của mình được hưởng ứng như thế. Tận trong TP.HCM cũng có nhiều người đọc, rồi gọi điện hỏi…

Sao bản dịch lại có tên là Tâm sự tuổi già và có nơi lại là Hiểu đời?

Bản gốc của nó có tên là Tịch dương tự ngữ (lời nói lảm nhảm lúc xế chiều). Đây là cách nói nhún mình của người Tàu. Giống như: Bỉ nhân, tệ xá, tiện nữ… vua còn tự xưng quả nhân (người cô  độc)…Phía dưới tít lại có một hàng chữ nhỏ “nan đắc minh bạch” (khó mà rõ ràng). Nó có nghĩa là những lời nói lúc xế chiều có thể là những lời lảm nhảm khó nghe cho rõ. Nhưng nó cũng có nghĩa là cao siêu khó mà hiểu cho hết. Nếu dịch ra như thế thì phải giải nghĩa nên lúc đầu tôi dịch là “Hiểu đời”, rồi “Triết lý tuổi già”, sau để là “Tâm sự tuổi già” cho giản dị và thấy cũng thỏa đáng.

Nhưng nghe như chỉ dành cho người già thôi?

Không. Nhiều người trẻ tuổi cũng thích lắm. Ai cũng bảo Tâm sự tuổi già nói những điều người ta vẫn nghĩ nhưng nó cô đọng lại thành câu chữ ngắn gọn sáng sủa. Nếu nói những điều xa lạ thì thuyết phục được ai.

Trong bài đó, ông tâm đắc nhất điều gì?

Điều nào tôi cũng tâm đắc. Nhưng thích nhất câu “… hạnh phúc là ở sự cảm nhận cuộc sống”. Càng ngẫm càng thấy đúng. Bạn có biết câu chuyện về cành hoa hồng không? Có người tiếc vì bông hồng đẹp thế mà lại nở trên một cành gai. Còn người khác lại thấy thật tuyệt là một cành gai lại nở ra bông hoa đẹp đến thế. Đấy, cùng một sự việc nhưng tùy vào cách anh giải thích thế nào mà anh sẽ có cảm nhận khác nhau. Và anh có hạnh phúc hay không là tuỳ vào cách cảm nhận cuộc sống của anh.

Biết đủ thì giàu

Sự cảm nhận quan trọng đến thế ư?

Cái hồi chúng ta còn phải  ăn bo bo, một anh bạn của tôi đã rất đau khổ khi vợ anh ta thay vì đi nghiên cứu sinh ở Tây Âu đã phải chuyển sang Úc. Trong khi mình còn chả hiểu Tây Âu khác Úc thế nào thì anh ta lại đau khổ vì thế. Tại sao chúng ta lại cứ thích vơ lấy tai họa, vơ lấy đau khổ như vậy? Sao không học câu Tri túc thường lạc (biết đủ là lúc nào cũng vui) hay Tri túc giả phú (người biết đủ thì giàu). Người ta đã định nghĩa sự giàu có như sau: giàu nghèo không phải ở tổng số tài sản anh có mà là số tài sản anh cần. Người cần ít thì chẳng thấy mình nghèo.

Đúng là rất hay. Đây là lần đầu tôi nghe câu này. Có nghĩa là nếu ông có xe máy mà lại muốn ô tô thì ông vẫn chưa giàu. Còn tôi có xe đạp nhưng thấy đủ và không cần tới xe máy thì tôi vẫn không thấy nghèo?

(Cười) Đúng vậy. Tôi có anh bạn già hay đi xe máy tới đây chơi. Có  lần anh ấy bảo hạnh phúc là có xe máy và đi được xe máy. Tức là còn có tiền để mua được xăng và có sức khỏe để đi được xe là hạnh phúc rồi. Chỉ đơn giản thế thôi.

Nhưng nghe có vẻ giống AQ quá?

À, nếu quá đi một chút là thành AQ ngay. Mọi cái đều phải có ngưỡng của nó. Ngay như những đức tính tốt đẹp nếu quá ngưỡng thì đôi khi trở nên lố bịch. Khiêm nhường quá thì sẽ mất tự tin; nhiệt tình quá ngưỡng đôi khi thành diễn trò. Cái “hạnh phúc đi xe máy” đó có thể hợp với ông già trên 70 tuổi, thanh niên mà nghĩ vậy là hèn, là đụt.

Theo ông, sự cảm nhận đó có học được không hay là tự mình phải trải nghiệm?

Học được chứ. Ví dụ  tôi có thể phân tích cho bạn thấy cái ngon của trà để bạn học cách cảm nhận nó. Không biết cảm nhận thì rất thiệt. Tôi thấy khi ăn cơm không nên bật ti vi vì nó sẽ làm phân tán tư tưởng khiến ta không cảm nhận được cái ngon và cả cái công sức của người nấu nướng. Hơn nữa, cơ thể tiếp thu sẽ kém đi. Thực tế ý nghĩa không chỉ ở đó mà đó là cái lẽ của Thiền. Khi làm gì hãy nghĩ về cái đó để hiểu nó và cảm nhận nó. Mỗi ngày tôi thường dừng lại mươi phút im lặng để suy nghĩ và cảm nhận.

Điều gì khiến ông nhận thấy sự cảm nhận quan trọng đến thế?

Có một buổi trưa lâu rồi, khi tôi 20 tuổi, còn học đại học bên Trung Quốc, tôi đang ngủ thì có người mở cửa vào phòng. Tiếng mở cửa rất to khiến tôi bị tỉnh giấc. Lúc đầu bực mình lắm vì không ngủ tiếp được. Rồi mình nằm ngẫm nghĩ, mình ngủ là việc của mình. Anh ta mở cửa là việc của anh ta. Nếu anh ta mở khẽ thì may. Còn nếu không thì cũng không thể bắt anh ta làm theo ý mình được. Từ đấy mình như tìm ra lối thoát: sống trên đời không thể vạn sự như ý. Nếu cứ chăm chăm đòi cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm cho khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực. 

Nếu thất bại là bà mẹ vô sinh?

Với những thất  bại trong cuộc sống, theo ông phải đối mặt thế nào?

Về chuyện thất bại, theo tôi đừng giáo điều: Thất bại là mẹ  thành công. Nếu thất bại là bà mẹ vô sinh thì sao? Tôi cũng chẳng tán thành “thua keo này bày keo khác”. Có khi bỏ chẳng làm “keo” nào nữa lại là khôn ngoan. Tự mình phải biết mình. Đừng nghe xui dại. Có điều chắc chắn cần, là phải biết cách thất bại, biết chịu thua để tìm cách đi lên có thể bằng cách khác, với một hướng đi khác. Thất bại không có gì phải lo quá, “mưu sự tại nhân thành sự tại thiên” mà.

Trong tác phẩm Hảo nữ Trung Hoa của Hân Nhiên có chi tiết rất hay. Tác giả đã phỏng vấn rất nhiều phụ nữ, có người giàu có, sang trọng, có người là vợ cán bộ cao cấp… nhưng chỉ có những người phụ nữ dân tộc thiểu số, rất nghèo khổ lại nói họ cảm thấy hạnh phúc. Tại sao vậy?

Điều này làm tôi nhớ lại, hồi sau chiến tranh khi điều tra tâm lý cộng đồng người ta có phỏng vấn và đưa ra kết quả là những người Việt Nam hài lòng với cuộc sống hơn người Mỹ(!) Tựa như có người nói, mình bây giờ sướng hơn các ông vua vì ngày xưa làm gì có ti vi mà xem. Tôi nghĩ đấy mới chính là tính AQ. Không nên đánh giá nhu cầu của con người đối với cái mà người ta còn chưa biết là cái gì…

Xin cảm ơn ông về buổi trò chuyện thú vị này!

                                                                     Nhật Minh (thực hiện)

Nguồn:http://nguyentrongtao.info/2010/10/12/v%E1%BB%81-d%E1%BB%8Bch-gi%E1%BA%A3-tam-s%E1%BB%B1-tu%E1%BB%95i-gia/

HIỆN TƯỢNG LẠ VỀ MỘT BÀI BÁO NGẮN

08/10/2010

TRẦN HUY THUẬN

Bài viết chỉ vẻn vẹn chưa đầy hai nghìn từ, ngôn ngữ đơn giản, dễ hiểu, viết về những trải nghiệm và suy ngẫm trong cuộc sống đời thường của một người từng trải. Vậy mà sức thu hút của nó đối với người đọc, lại có thể lan toả nhanh đến thế! Tôi đang nói về bài “HIỂU ĐỜI” (hay “TÂM SỰ TUỔI GIÀ” hay “TRIẾT LÝ TUỔI GIÀ”) – Tên khác nhau, nhưng nội dung là một, do tiến sĩ Lê Thanh Dũng dịch. Tôi có dịp đi đó đi đây, tiếp xúc với khá nhiều tầng lớp, già có, trẻ có, trí thức có, doanh nhân có, người lao động bình thướng có, người đương chức có và người về hưu cũng có. Trò chuyện một lúc, nếu nhắc đến sự đời, thế nào cũng có người hỏi: “Thế đã đọc Hiểu đời chưa?”.

Đối tượng say mê đọc bài viết trên, đương nhiên là các cụ cao tuổi, nhưng không hoàn toàn chỉ có thế. Tôi tìm thấy ý kiến của một bạn trẻ (trên trang blog:

http://www.tuhai.com.vn/forums/index.php?topic=2302.0):

Lâu nay thi thoảng lại thấy bà già nói:

Nhà cha mẹ là nhà con; nhà con không phải là nhà cha mẹ…

Thoạt đầu nghe cũng khó chịu…Nói chuyện với bác ở cơ quan thì được bảo chú về search “Hiểu đời” mà xem.

Thì ra vậy, câu chuyện “Hiểu đời” chẳng biết từ đâu đã lan tỏa khắp từ hang cùng ngõ hẻm, từ xó nhà đến cơ quan, công sở, từ các bà tập thể dục, cho đến các bà đi chợ…Đâu đâu cũng đã được nghe câu chuyện “Hiểu đời”. Chuyện không mang tính thời sự, nhưng ai đọc cũng gật gù”.

Tôi cũng thử vào trang tìm kiếm của Google, thì thấy cơ man nào trang web, blog khác nhau đã đăng tải bài dịch đó. Không chỉ người trong nước quan tâm, mà còn cả bà con Việt kiều cũng đọc, rồi sao chép thành nhiều bản – Bài viết trở thành món quà tinh thần để các Cụ già tặng nhau. Nhiều khi một số câu trong bài viết, được sử dụng như lời mở đầu cho những cuộc giao tiếp, thăm viếng thân tình:

– “Qua một ngày vui một ngày

Vâng, đúng vậy: “Vui một ngày lãi một ngày”

– “Tiền bạc là của con, địa vị là tạm thời

– “vẻ vang là quá khứ, sức khỏe là của mình“…

– “người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp

– “Chờ báo đáp là tự làm khổ mình“…

Sức hấp dẫn của “HIỂU ĐỜI – TÂM SỰ TUỔI GIÀ – TRIẾT LÝ TUỔI GIÀ” nằm ở ngay những trải nghiệm mang tính tổng kết của tác giả. Rất triết lý, nhưng lại rất đời thường; rất đời thường nhưng lại không tầm thường; không tầm thường nhưng cũng không cao xa khó hiểu – làm cho ai cũng nhận ra ngay những chân lý chuẩn xác cho chính mỗi người, cho mỗi đoạn đời và cho cả cuộc đời. Giúp con người tự tin hơn và vui sống hơn:

Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn“…

Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong cuộc đời tùy thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn“…

Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình (tỷ thượng bất túc tỷ hạ hữu dư), biết đủ thì lúc nào cũng vui (tri túc thường lạc)“…

Sống ở trên đời không thể nào vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm cho khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với  thực tại, thế nào cũng xong“…

Con tiêu tiền cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền con chẳng dễ. Nhà cha mẹ là nhà con; nhà con không phải là nhà cha  mẹ“…

Thái độ coi quá trọng vai trò của đồng tiền, dẫn đến bại hoại nhân cách và lương tri, đương nhiên là không được rồi. Nhưng khinh bỉ đồng tiền, coi đồng tiền chả ra gì, cũng không phải là người hiểu biết trong cuộc đời: “Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi“…

Hoặc: “Nếu dùng tiền mua được sức khỏe và niềm vui thì tại sao không bỏ ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đừng làm tôi tớ cho nó“.

Và đây là những lời “khuyên” rất chí tình dành cho người đang “cận kề thế giới bên kia”: “Quá nửa đời người dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui thì sống, việc nào muốn thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống vì ý thích hay không thích của người khác, nên sống thật với mình“…

Tuổi già tâm không già, thế là già mà không già; Tuổi không già tâm già, thế là không già mà già“…

Chúng tôi – thế hệ ngoại “thất thập”, “gần đất xa trời”, đã tìm thấy ở bài viết nhiều điều có ích, đặc biệt là lời khuyên sau: “Quãng đời còn lại càng ngắn thì càng phải làm cho nó phong phú”. Người già phải thay đổi quan niệm cũ kỹ đi, hãy chia tay với “ông sư khổ hạnh”, hãy làm “con chim bay lượn”. Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của tuổi già“!..

Theo chúng tôi hiểu, cho đến nay, chưa ai xác định được tác giả đích thực của bài viết nổi tiếng đó là ai. Một vài trang web có viết rằng đó là của Chu Dung Cơ, nhưng đấy có lẽ chỉ là sự võ đoán. Bản thân dịch giả Lê Thanh Dũng cũng nói rằng, ông được một người bạn gửi cho nguyên bản tiếng trung Quốc, thấy hay thì ông dịch. Dịch xong đặt tên là HIỂU ĐỜI. Sau lại đổi thành “Tâm sự tuổi già” rồi “Triết lý tuổi già” và gửi cho một số bạn bè thân quen. Không lâu sau đó không biết ai đưa lên báo – những báo nào, dịch giả cũng không quan tâm, thấy bài dịch của mình có ích mọi người ưa thích và đồng cảm thì mừng, đơn giản thế thôi. Dịch giả nói thêm rằng sau khi nhiều báo đăng là của Chu Dung Cơ, ông đã vào mạng Trung quốc để tìm, trang web “BAI DU”, nổi tiếng như Google của Trung Quốc có đăng bài này dưới nhiều dạng khác nhau nhưng tuyệt nhiên không thấy nêu tên tác giả, ngoài ra ông còn gửi thư riêng hỏi các bạn Trung quốc, họ cũng không biết. Vậy tác giả là ai? Dịch giả nói rằng, với ý thức tôn trọng sự thật, ông vẫn bỏ ngỏ câu trả lời chứ không khẳng định, biết đâu người khác có những thông tin mà ông không có. Nhưng trên hết, đó không phải là điều dịch giả bận tâm. Thực ra trong văn học cũng có những tác phẩm khuyết danh mà được lưu truyền rộng rãi.

Các báo đã từng đăng bài này cũng không hề nói chuyện nhuận bút. Ông tâm sự: “điều làm mình vui nhất là nó đã được hưởng ứng tích cực, đã đến được với nhiều người. Khi nghe tin bài viết được sao chép suốt từ Nam ra Bắc không biết bao nhiêu là bản, ông mừng lắm và coi hành động đó không phải là phi pháp mà thậm chí còn là một nghĩa cử mà dịch giả phải cám ơn.

Ông đã làm đúng như những gì ông đã tâm đắc dịch: “Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui“.

Vâng! Còn được sống tháng năm nào, hãy sống “Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui” và luôn coi đó là một trong những chân lý phải vươn tới, nhằm tiến tới xây dựng một xã hội HƯỚNG THIỆN. Chân lý ấy thật vô cùng quan trọng nhất là trong tình trạng ĐỒNG TIỀN ngự trị và lũng đoạn tràn lan như hiện nay.

Nguồn: http://nguyentrongtao.info/2010/10/08/hi%E1%BB%87n-t%C6%B0%E1%BB%A3ng-l%E1%BA%A1-v%E1%BB%81-m%E1%BB%99t-bai-bao-ng%E1%BA%AFn/

3 phản hồi

  1. I truly appreciate reading your post Hiểu Đời – Tâm sự tuổi già | ĐOÀN BUN 71.

  2. Đọc xong thấy đúng và rất hay. Chúc tất cả các bạn đoàn Bun 71 đề hạnh phúc và mãn nguyện theo đúng mong muốn.

    • Cảm ơn ban biên tập nhe thật là hay .Chúc các bạn lúc nào cũng vui vẻ ,hạnhphúc và may mắn trong cuóc sống nhé .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: